DH - Chương 101: Yêu cầu của Dubolong (phần 2)

Friday, April 23, 2021

Chương 101: Yêu cầu của Dubolong (phần 2)

 

Cánh tay của Okullos.

 

Tôi đã ném nó trước Hầm ngục của mình ở Trung Quốc. Những nụ hoa vô danh mọc lên từ cánh tay và giờ thì đang nở tưng bừng.

 

'Okullos, chả biết hắn đã phát hiện ra cái gì từ mình, nhưng mình chưa thể xác định được. Mặt khác thì mình cũng biết thêm về hắn một chút’

 

Tôi cảm nhận được điều gì đó khi hắn sử dụng kỹ năng ‘Tự nhiên hóa’. Rễ mọc ra từ cơ thể của Okullos. Tôi nhìn vào cánh tay trước Hầm ngục của mình.

 

Đây là Trung Quốc, tại Hầm ngục ban đầu thuộc về Saman. Trừ khi đám đệ trong Hầm ngục của hắn biết trao đổi tin tức, bằng không Upa sẽ không nhận ra Hầm ngục đã đổi chủ.


Miễn là Okullos không chiếm được cái Hầm ngục nào từ tay của những con Quỷ khác, hắn sẽ không phát hiện được việc di chuyển giữa các Hầm ngục là có thể. Nhờ đó tôi sẽ có thể phản ứng kịp thời mỗi khi hắn muốn hành động.


Tôi di chuyển đến tầng cao nhất của Hầm ngục, nơi Sik Sik đang đỏ bừng mặt.

 

“Sik Sik! Đồ trà xanh! Mi đã làm thế nào vậy?"


“Bah! Yihi đã làm gì? Và tại sao mi lại gọi ta bằng cái tên nghe ‘phèn’ thế? ”

 

Một gương mặt thân quen.

 

Yihi đang khoanh tay mắng Sik Sik.

 

'Mình đoán tộc Tiên cũng có thể di chuyển giữa các Hầm ngục.'

 

Dịch chuyển. Cứ nghĩ chỉ mình tôi mới làm được, ai ngờ tộc Tiên cũng không phải dạng vừa. Guyo thì khỏi phải nhắc đến nhưng Yihi dường như có tí quan hệ trong quá khứ với Sik Sik.

 

“Ta đã phải rất vất vả mới tìm được bông hoa ấy. Còn mi chỉ biết dẫm lên nó mà thôi”

 

“Omo, Yihi đã làm thế á? Mi đang kể chuyện viễn tưởng đấy à. Không đời nào Yihi lại giẫm lên một bông hoa như vậy ”.

 

Vai của Sik Sik bị đánh trúng.

 

“Nhưng… ta nói sẽ mang một bông hoa đến cho mi…”

 

“Điều đó cũng làm Yihi phiền lòng. Ta không muốn mi mang bất cứ thứ gì cho ta! Yihi nổi da gà vì nó! ”

 

“Sik Sik. Ta không thể tha thứ cho mi. Đến lúc ta trở thành Nữ hoàng tộc Tiên thì mi cứ liệu hồn! ”

 

“Yihihi! Mi lại uống fristy rồi nâng cao trí tưởng bở đấy. Chủ nhân phát cuồng vì Yihi. Tiểu tam như mi tuổi gì! Mi nghĩ mình có thể cướp chỗ của Yihi sao? ”

 

"Không, Chủ nhân cho Sik Sik cơ hội!"

 

"Không, Chủ nhân phát điên vì Yihi!"

 

"Không!"

 

"Không!"

 

Tôi ngắt lời trước khi cả hai chuẩn bị lao vào cấu xé nhau.

 

"Tôi sẽ công bằng với tất cả"

 

"Chủ nhân!"

 

“Ch…Chủ nhân…”

 

Sik Sik hân hoan trong khi Yihi bĩu môi.

 

"2 người có vẻ yêu thương nhau sâu sắc quá nhỉ"

 

"Đó là một mối quan hệ tồi tệ."

 

“Cái đồ bám đuôi Yihi. Mắng nó đi Chủ nhân”.

 

Yihi ngồi trên vai tôi và áp má vào tôi để thể hiện sự gần gũi của mình. Sik Sik mặt đỏ bừng.

 

"Có gì xảy ra khi tôi vắng nhà không?"

 

"Không, thưa chủ nhân."

 

“Yihi thì có đấy. Gần đây không thấy Chủ nhân trở lại Hầm ngục. Yihi thì lại muốn trực tiếp giao cái này cho Ngài. Nếu không thì em đã không đến đây để phải bẩn mắt vì cái đứa xấu xí này”.

 

Sik Sik ngay lập tức phản đối.

 

"Gì?"

 

"Bah!"

 

2 cô tiên nữ này mang tuổi chó với mèo thì phải.

 

Yihi phớt lờ Sik Sik và chìa ra một tờ giấy nhỏ.

 

Có vài câu ngắn gọn trên tờ giấy làm tôi không thể rời mắt.

 

[Ám Hồn Vương muốn gặp anh. Chỉ có lợi, không có hại. Làm thế nào để hẹn anh được đây? Dubolong.]

 

Chỉ vài chữ vậy thôi, có gì đó hơi bất thường. Ám Hồn Vương. Đạo diễn của cuộc đấu giá, kẻ có thể đứng ngang hàng với các Đại công tước. Tôi đã từng gặp ông ta ở kiếp trước chưa nhỉ?

 

‘Hẳn là có chuyện xảy ra rồi'

 

Tôi đã tiêu một lượng lớn pt và ông ta đã giao Hạt Giống của Cây Thế Giới cho tôi. Ám Hồn Vương hy vọng có thể kiềm chân các Đại công tước. Hoặc ông ta muốn tôi phát triển đến một mức độ tương tự.

 

Cuộc gặp gỡ này là để đưa ra nhiều sự giúp đỡ hơn chăng. Hay có gì bất ngờ xảy ra. Nghĩ ngợi lâu la làm gì cho đau đầu ra.

 

Tôi chẳng thể nhếch mép, giờ không phải lúc nghỉ ngơi, tôi cần phải có sự chuẩn bị. Không thể làm con nai cho cái thằng Ám Hồn Vương đó làm thịt được. Hồn giới đầy rẫy những kẻ mưu mô đầy tham vọng, cần phải đạt được những thành tựu to lớn để trở thành Chúa tể Hồn giới. Hay ông ta định chơi tôi.

 

Tôi phải tính toán cẩn thận.

 

Tôi lật mảnh giấy và thấy thời gian đã nêu.

 

[10 ngày nữa. Chúng tôi sẽ tạo ra một khe nứt thời không]

 

Về vấn đề này, tôi có chút ngạc nhiên.

 

Chuyện này chỉ xảy ra khi Quỷ giới đấu giá hội bắt đầu.

 

Mạnh mẽ tạo ra một khe nứt chỉ để đưa mình tôi đến Hồn giới phải trả cái giá rất đắt. Ban đầu đó là điều bất khả thi nhưng hệ thống dường như cho phép nó. Hình phạt được đặt ra là Hồn tộc phải hi sinh rất nhiều tộc nhân.

 

'Có vẻ khẩn cấp.'

 

Vẻ mặt của tôi cứng lại.

 

Ông ta có vẻ rất khẩn trương đến gặp tôi. Không bình thường tí nào.

 

Tôi vò nát mảnh giấy.

 

10 ngày là đủ để dọn dẹp Hầm ngục rồi.

 

Tôi quay lại và nhìn Sik Sik đang rất hào hứng.

 

“Sik Sik. 'Nó' đâu? "

 

Sik Sik bĩu môi đáp lại.

 

"Ngay tầng dưới"

 

"Ừ"

 

Tôi đi xuống tầng dưới.

 

‘Nó' là thứ mà tôi có được từ tế đàn ở Trung Quốc. Có chút vấn đề nhưng… tôi định đến ngó qua nó thêm lần nữa’

 

Lối vào tầng này đã bị chặn bởi một cái hố khổng lồ. Có một sinh vật lạ màu nâu, kinh tởm xuất hiện ở đó! Nó di chuyển chậm như một con ốc sên và nuốt chửng mọi thứ xung quanh mình.

 

"Chủ nhân. Yihi nghĩ nó xấu thực sự đấy”

 

Yihi đang ngồi trên vai tôi cau mày. Ngay cả Yihi, người có khiếu thẩm mỹ kỳ lạ cũng không sẵn lòng nhìn nó. Lại còn có mùi hôi.

 

Chwack!

 

Ngay lúc đó, những xúc tu nhỏ trồi lên và hướng về phía tôi. Tôi cắt đứt chúng bằng ‘Thù hằn’.

 

"Nó không nhận ra Chủ nhân của mình à."

 

“Sao nó dám tấn công Chủ nhân chứ! Cái đồ siêu xấu xí này. Yihi có nên đá vào mông nó không? ”

 

Tôi bật cười khi Yihi xắn tay áo.

 

"Được rồi. Tôi nghe nói nó ăn được cả hồn thể đấy”

 

“Hừm! Hum hum! Yihi sẽ rủ lòng thương xót nó lần này thôi đấy"

 

Yihi lén lút rút lui.

 

‘Gặp phải cái dạng này thì đúng là bó tay.'

 

Một sinh vật đến từ tế đàn của những vị Thần. Chả biết thằng ngu nào lại đặt khối thịt khổng lồ, không thể kiểm soát, nuốt sạch mọi thứ này lên trái đất. Nó còn định thịt luôn cả tôi nữa chứ.

 

Tôi mở ‘Tâm nhãn’ để kiểm tra con hàng này.

 

---------------

 

Tên : 'Xác thịt vô hạn'

 

---------------

 

Chỉ số:

 

Sức mạnh 90

Trí tuệ  0

Nhanh nhẹn 43

Chống chịu 130

Pháp lực 35

 

---------------

 

Tiềm năng: (298/320)

 

Đặc tính: Trong khi giải cứu người chết, Anubis đã vô tình đặt họ vào 'Sông hỗn mang'. Một con quái vật hỗn mang mang trong mình 20 triệu linh hồn được sinh ra và lớn lên bằng cách tiêu thụ mọi thứ xung quanh nó. Nó giống với 'Tham ăn' trong thất đại tội

 

Kỹ năng: Sinh trưởng (E)

 

---------------

 

Chỉ số cực kỳ mất cân bằng. Một sinh vật có khả năng chống chịu siêu việt. Nhưng nó lại là một cơn đau nổ đầu. Không thể nhận ra Chủ nhân và chỉ nghĩ đến ăn cho mau lớn.

 

Rõ ràng nó sẽ gây ra vấn đề trong Hầm ngục của tôi.

 

"Phiền phức thật"

 

Tôi vỗ tay lên trán. Sau đó Yihi vỗ tay.

 

"Chủ nhân, Chủ nhân. Vứt nó đi. Yihi suy nghĩ rồi. Nó chỉ là một tên khốn vô ơn khi ăn hết pháp lực trong Hầm ngục. Nó thậm chí có thể ăn hết các tế đàn hoặc Lõi hầm ngục! Yihi chỉ cần tưởng tượng thôi đã thấy kinh hoàng rồi. ”

 

"Đúng thế. Vứt nó đi”

 

Tôi thở dài trong lòng

 

'Vứt nó đi đâu được?'

 

Suy đi tính lại thì nó là sinh vật cực kỳ không phù hợp. Kể ra mà nó có tí chỉ số trí tuệ thì đã không toang thế này. Giữ nó lại Hầm ngục chẳng khác nào tự tay bóp d*i. Có là món quà từ các vị Thần thì cũng phải vứt đi thôi.

 

"Nhưng bỏ nó đi thế nào?"

 

Yihi chống tay lên hông và hỏi.

 

‘Xác thịt vô hạn’ có thói quen ăn bất cứ thứ gì trong tầm với.

 

Tôi trầm ngâm một lúc trước khi nói.

 

"Chắc phải dùng đến quyển trục ma pháp rồi"

 

Tôi có thể di chuyển nó bằng quyển trục ma pháp, dù chuyện này có hơi tốn pt, nhưng tôi buộc phải cắn răng làm thế nếu không muốn nó ăn sạch cả cái cơ ngơi của mình.

 

“Yihihi! Chủ nhân thông minh ghê! Nhưng Chủ nhân sẽ đưa nó đi đâu? ”

 

Bản chất của tộc Tiên là rất tò mò. Tôi đã nghĩ đến nơi sẽ vứt bỏ nó.

 

'Mình sẽ đặt nó gần một Hầm ngục thuộc phe của Đại Công tước Upa.'

 

Tất nhiên, không có gì đảm bảo rằng ‘Xác thịt vô hạn’ sẽ tiến vào Hầm ngục. Nó là một sinh vật vô tri, không chịu nghe lệnh của bất kỳ ai nhưng… Tôi sẽ nhận được pt từ bất kỳ Dị năng giả nào cố gắng ngăn cản nó.

 

Tôi quyết định đặt nó gần Hầm ngục của Công tước Pakan Griolli. Sẽ cần hàng trăm nghìn pt để chuyển ‘Xác thịt vô hạn’ đến Ả Rập Xê Út nhưng thật đáng giá nếu tôi có thể tặng cho cái thằng Công tước đó ít hành.

 

Tiền nhiều để làm gì. So với 10tr pt tôi có trong tay, số pt phải bỏ ra chỉ là muỗi.

 

Chơi trò ném đá giấu tay xong, tôi chuyển đến Hầm ngục Hàn Quốc.

 

Tầng 25. Tôi cảm thấy khó chịu như thể đang bước vào một khu Thánh địa. Đây là ảnh hưởng của Thánh năng đối với Quỷ tộc. Tôi đi về phía trước và tìm thấy Tashmal.

 

‘Trứng đã nở toàn bộ'

 

Ở trung tâm Thánh địa, vô số lông đen tạo thành một cái ổ lớn và những Thiên thần nhỏ với đôi cánh bé xíu đang bò tới bò lui. Tashmal đang bận chăm sóc các Thiên thần nhỏ và không để ý rằng tôi đã đến.

 

"Trông cô bận rộn quá nhỉ."

 

"Ah…! Anh đến rồi sao? Đúng lúc quá. Tôi đang thiếu người giúp đây”

 

Trái ngược với lời nói, vẻ mặt của cô ấy thật dễ chịu. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy sự 'tử tế' như vậy trên khuôn mặt của cô ấy.

 

Tôi vừa cười vừa nói.

 

"Có vẻ như cô đang làm rất tốt đấy"

 

“Chẳng biết được. Các thiên thần luôn được nuôi dạy bởi các Tổng lãnh thiên thần. Tôi chỉ mong rằng… A, đứa nhóc này! Xuống đây ngay!"

 

Một Thiên thần nhỏ đang bay với đôi cánh bé xíu của nó. Tashmal hoảng sợ và tóm lấy nó

 

"Cô có cần gì không?"

 

“Huu! Anh có thể mang lá cây Khởi nguyên cho tôi được không? ”

 

Tashmal nói trong khi dùng sức kéo Thiên thần nhỏ xuống.

 

"Cô cần chúng làm gì?"

 

“Lá cây Khởi Nguyên sẽ làm cho đôi cánh của chúng lớn hơn đáng kể. Tôi mới thử vài lần nhưng hiệu quả rất tuyệt vời ”.

 

Tashmal là một Quản thần và biết tác dụng quan trọng của những chiếc lá. Dĩ nhiên là trên thân cây có vài chiếc lá. Tôi cũng rất quan tâm đến sự phát triển của các thiên thần.

 

"Tôi sẽ bảo Chrisley mang tới"

 

"Cảm ơn anh"

 

Tôi gật đầu.

 

Theo thời gian, tôi sẽ bắt đầu phá vỡ 'bức tường' của Tashmal. Cô ấy chấp nhận thực tế của việc nuôi dạy các thiên thần, nhưng nhiệm vụ cuối cùng của cô ấy vẫn là diệt Quỷ tộc. Cô ấy sẽ không bao giờ đứng chung chiến tuyến với tôi.

 

Vậy nên, thật không dễ để cô ấy nói lời cảm ơn với tôi.

 

"Cần gì thì cứ nói với Chrisley ấy"

 

“Mấy đứa phía dưới… Ah! Đám rắc rối này! Mấy đứa chưa bay được đâu! Cánh của mấy đứa còn yếu lắm, gãy đó! ”

 

Tashmal lại bận rồi.

 

Tôi nhún vai và quay đi.

 

Các thiên thần đang lớn dần. Tashmal là một thiên thần sa ngã nên tôi rất vui vì nó không gây ra bất kỳ vấn đề gì.

 

Thiên thần trong Hầm ngục của Quỷ…

 

Tôi rất mong chờ hiệu ứng gì sẽ xảy đến.

 

Tôi cũng đảm bảo kiểm tra tình hình của các sinh vật trong Hầm ngục Trung Quốc. Chỉ còn lại một việc.

 

Tổ đội đột kích ‘Thợ săn Quỷ’?

 

Họ nghĩ rằng tôi đã chết. Khả năng cao là tổ đội đột kích sẽ bị chôn cùng luôn.

 

Tôi rời khỏi Hầm ngục. Tôi dễ dàng qua mặt đám lính đang canh gác ngoài Hầm ngục vì không cần thông báo cho họ về sự sống sót của tôi.

 

'Chuyện này…'

 

Tôi do dự khi bước vào thành phố. Có hàng đống biểu ngữ kiểu như "Tưởng nhớ Randalph-nim" hoặc "Chúng tôi sẽ không quên sự tận tụy của anh" được treo khắp nơi. Hình ảnh và thông tin cá nhân của tôi đã được xử lý bí mật nhất có thể nên chỉ có viết trên băng rôn.

 

“Người anh hùng ấy đã chết được 100 ngày. Nhờ đó mà đã có bao nhiêu người được cứu sống? Hãy để chúng tôi tưởng nhớ anh ấy. Ghi ơn anh ấy suốt đời. Sự hy sinh của anh ấy. Vinh quang của anh ấy! ”

 

Đặc biệt, ở Gangnam còn có một lễ diễu hành tưởng niệm kéo dài.

 

Giữa đoàn người là những gương mặt quen thuộc.

 

Yoo Eun-hye, Lee Ji-hye, Kim Yong-woo và Edward Windsor. Đặc biệt, Yoo Eun-hye khóc sướt mướt và mặc trang phục màu tang tóc nhất có thể. Khuôn mặt cô hõm vào như thể nhịn ăn lâu lắm rồi.

 

“……”

 

Cái màn rước quan tài này lớn hơn tôi nghĩ. Và tôi thì thấy thích ra trò. Cảm xúc mãnh liệt trào dâng trong tôi.

 

'Mình nên nghĩ đến một vài ý tưởng ở Hồn giới.'

 

Tôi chưa bao giờ nghĩ ảnh hưởng của mình lại lớn đến thế này. Chà, tôi là Dị năng giả mạnh nhất với cấp độ mà không ai có thể bỏ qua. Tôi đã quên rằng con người rất đa cảm đối với người chết. Đó là cảnh tượng mà tôi chưa từng thấy trong kiếp trước.

 

Tôi nên xử lý nó một cách cẩn thận. Tôi cần phải nghĩ ra một số cách để giải quyết vấn đề này.

 

Tôi quay trở lại Hầm ngục của mình. Ngày hẹn với Dubolong đang đến gần.

 

Team trans: Đéo cần tên

Trans + Editor: Ma cô

5 nhận xét:

  1. said...:

    trans oi...
    truyện thì cực kỳ hay rồi nhưng đoạn dịch hồn giới nghe củ chuối cực, đang đọc mà tự nhiên nhảy ra thằng hồn vương hoang mang vcl nên để như cũ ấy ... cảm ơn vì đã quan tâm...
    <3

  1. said...:

    nên để eng như cũ là ok hơn

  1. Cháo Hành said...:

    Yihihi đáng yêu ghê 😍

  1. Tấn Hải said...:

    Cảm ơn nhóm dịch

 
Nhóm Dịch: Đéo Cần Tên © 2011 | Designed by Bingo Cash, in collaboration with Modern Warfare 3, VPS Hosting and Compare Web Hosting