Quán rượu Nobu
Chương 5: Kiss
day
“Lâu lắm rồi mình mới
quay lại quán này.”
Hans vô thức lẩm bẩm khi đứng trước cánh cửa kính.
Izakaya Nobu.
Chỉ có vài người ở Old Capital biết được giá trị thực sự của cửa hàng kì
lạ làm từ thạch cao và gỗ này.
Anh muốn ngày nào cũng tới nơi này, nhưng mức lương của một lính canh
như anh thì không được cao cho lắm. Dù “Nobu” kinh doanh rất ngay thẳng nhưng
nó vẫn quá xa xỉ để ngày nào Hans cũng có thể đến ăn.
Dù anh rất muốn được ăn uống sang chảnh mà không quan tâm đến lượng tiền
trong ví, Hans phải tự dằn lòng để không thường xuyên đảo qua nơi này.
Hôm nay là ngày nhận lương.
Anh rất tập trung vào buổi huấn luyện và cố gắng không để Berthold chú ý
để có thể tới quán ăn này.
Nhờ đó, anh có thể tới đây trước khi mặt trời lặn.
“Kính chào quý khách.”
“Kính chào.”
Khi anh mở cửa, giọng nói hăng hái của Shinobu và âm trầm của Taisho
chào mừng anh đến quán.
Dù trong quán đã gần hết chỗ, nhưng rất may vẫn còn một ghế ở cạnh quầy.
“A, anh Hans, lâu rồi
không gặp lại anh.”
Shinobu chào anh với nụ cười tỏa nắng, còn anh trả lời bằng một cái vẫy
tay. Dù trong lòng nghĩ rằng chẳng ai nhớ tới khuôn mặt anh, nhưng cô phục vụ vẫn
nhớ rõ anh là ai và chào. Thính này quá thơm, Hans không thể không cảm thấy vui
sướng.
“Chào em, Shinobu”
“Anh vẫn khỏe chứ? Vẫn
còn chỗ cạnh quầy nè, qua đây đi anh.”
Khi ngồi xuống ghế, trước mặt anh là một món khai vị được trình bày khéo
léo.
Nó không được đặt sẵn ở đó, mà khi có thực khách tới, Taisho mới phục vụ
cho họ.
Dường như có khá nhiều người tới đây sau khi đi làm về, chuyện này cũng
thường thấy ở đây. Dù đông khách nhưng anh vẫn nhận ra một vài người quen.
Hôm nay không phải đậu mà là gà hầm cùng khoai môn







