DH - Chương 88: Hashmal (phần 2)

Friday, September 4, 2020 3 nhận xét

 

Chương 88: Hashmal (phần 2)

 

Hashmal phải chịu 1 cú shock quá lớn và bất tỉnh trong vòng tay tôi.

 

Kkulleok!

 

Máu tuôn như suối.

 

Tất cả chỉ là 1 vở kịch mà tôi cố che giấu nhưng đồng thời tôi cũng không cảm thấy tốt lắm.

 

“Đội trưởng!”

 

Yoo Eun-hye, Lee Ji-hye và những thành viên khác chạy về phía tôi. Tôi giơ tay lên và ngăn họ lại.

 

“Hãy rời khỏi chiến trường này. Những Thiên thần sẽ bị tiêu diệt sớm thôi…Tôi không thể biết được lũ sinh vật sẽ làm gì sau đó nữa. Hãy rút lui và chuẩn bị cho cuộc tấn công đó.”

 

Chẳng còn bao nhiêu sinh vật còn sót lại. Tầm 3.000. M1, M2 và những sinh vật trong hầm ngục của tôi là 1 mối nguy lớn, nhưng không có gì đảm bảo là lũ demon sẽ rút lui.

 

Sau khi Thiên thần bị tận diệt thì điều gì sẽ xảy ra, thật vô cùng dễ đoán. Lũ demon đói khát sẽ điều khiển đống sinh vật bình định nơi này. Vậy nên cần phải có sự chuẩn bị trước để ứng phó.

 

Hàn Quốc đã ở trong tình trạng tồi tệ lắm rồi. Họ sẽ thua chắc trước 1 đợt sóng từ lũ sinh vật ngoại lai. Một lượng lớn thương vong là không thể tránh khỏi cho dù tôi có cử Krasla ra chiến trường. Sẽ là 1 trận chiến cực kỳ khó nhằn để chặn bước tiến của bọn chúng.

 

Flop!

 

Hashmal bị đánh văng xuống mặt đất. Lũ demon cùng đám sinh vật tuyệt vọng xấn tới nhắm vào Hashmal nhưng M1 và M2 chặn chúng lại 1 cách dễ dàng. Sau đó tên Lich xấn tới rồi đặt Hashmal và tôi lên trên vai hắn.

 

“Ngươi định đưa Đội trưởng đi đâu?”

 

Lửa hận ngập tràn trong đôi mắt Yoo Eun-hye khi cô chạy về trước cùng với thanh lôi kiếm. Tuy nhiên, Lich có vị thế rất cao giữa những sinh vật cao cấp. Không cần biết Yoo Eun-hye mạnh tới cỡ nào, cô cũng chẳng đủ sức cân nổi hắn lúc này.

 

Peok!

 

Tên Lich đánh nhẹ vào bụng Yoo Eun-hye bằng chính cây trượng của cô ấy. Yoo Eun-hye đổ gục xuống. Edward nhanh chóng di chuyển và ôm lấy Yoo Eun-hye.

 

“Edward! Thả tôi ra! Chúng ta không thể rời đi mà không có Đội trưởng!”

 

Yoo Eun-hye vặn người như dã thú cố gắng thoát ra. Nhưng Lee Ji-hye và những đồng đội khác đã tới kéo cô về. Đây là cơ hội cuối cùng để họ có thể trốn thoát. Nếu họ không rời đi lúc này, toàn bộ sẽ bị tiêu diệt. Thật không may nhưng… cần phải có 1 cái đầu lạnh để đưa ra quyết định lúc này.

 

Tất cả những chiếc cánh của nữ Thiên thần dẫn đầu đều đã bị xé toạc. Thất bại của các Thiên thần là điều chắc chắn. Giờ những gì có thể làm là nhanh chóng chuẩn bị cho những thứ sẽ tới sau đó. Yoo Eun-hye không hề yếu, nhưng cô chẳng thể làm gì cả nếu chỉ có một mình. Sau cùng thì, những Dị năng giả nhanh chóng rút lui.

 

Tên Lich di chuyển hướng về phía trong hầm ngục.

 

Tên Lich thối tha! Giao Hashmal ra đây cho ta!”

 

“Tên khốn lươn lẹo! Dám cướp mất con mồi của ta vào phút chót sao!”

 

Demon không chỉ ngồi yên mà đứng nhìn.

 

Bộ đôi golem cấp cao tham gia hỗ trợ tên Lich. Trong lúc đó, tên Lich nói.

 

“Những kẻ còn lại…lũ Thiên thần…xử lý chúng đi. Ngục chủ của chúng ta chỉ muốn Hashmal mà thôi.”

 

Ban đầu thì, có vẻ như giọng nói trở nên khàn khàn do la hét quá nhiều. Giọng nói rời rạc của tên Lich đến tai lũ demon. Lich là một thực thể sẽ trở nên đáng sợ hơn nhiều ở nơi có tử thi.

 

Kwa kwa kwa kwang!

 

Hắn vung cây trượng và kích hoạt kỹ năng ‘Bạo tạc thi’. Mặt đất rúng động.

 

Giết sạch lũ Thiên thần…rồi biến đi! Ngục chủ của chúng ta…Các ngươi không được chào đón trước ngưỡng cửa của hầm ngục này”

 

Dellat gấp rút đuổi theo.

 

“Ta không biết Ngục chủ ở đây là ai nhưng hắn đang phạm phải sai lầm cực kỳ to lớn đấy! Đại công tước Pandemonium sẽ không bao giờ để yên cho chuyện này đâu!”

 

“Kuhuhu…nếu các ngươi muốn phát động tổng tiến công…’chúng ta’ cũng sẽ không ngồi yên đâu. Nhưng…ta không khuyến khích đâu đấy…”

 

Một tồn tại vô cùng mạnh mẽ và kỳ bí. Lũ demon không thể nào hành động trừ khi chúng điều tra ra được Ngục chủ ở Hàn Quốc là ai.

 

Chẳng có gì tốt lành nếu chúng phát động chiến tranh giữa 2 phe phái. Nó sẽ chỉ mang đến lợi ích cho 2 Đại công tước còn lại. Thậm chí còn chưa tới 3 năm nữa. Những Đại công tước sẽ không dễ dàng hành động trừ khi việc đó mang lại cho chúng 1 lợi ích rõ ràng.

 

“Tên khốn này…!”

 

Cả cơ thể Hầu tước Dellat rung lên vì tức giận.

 

Hắn đã thành công trong việc săn 1 Dũng thần và kiếm được 1 triệu pt. Tuy nhiên, hắn cũng chẳng muốn bỏ lỡ mất miếng mồi ngon lành đang đứng trước mặt hắn.

 

Hắn muốn giết Hashmal càng nhanh càng tốt nhưng cuối cùng lại bị phỗng tay trên. Thể lực và thánh lực của Hashmal đều đã suy giảm nhưng cuối cùng thì thứ quan trọng nhất ‘last hit’. Một sai lầm trong tính toán của hắn, khiến hắn chỉ muốn hét lên Bobo putang ina mo!!!

 

Tên Lich bắt đầu di chuyển. Lũ golem tháp tùng hắn và chúng thành công tiến vào hầm ngục.

 

Tôi đổ 1 lọ hồi phục dược lên vết thương ngay khi vào trong hầm ngục. Bọt khí sủi lên liên tục trên miệng vết thương. Tôi đã bị chóng mặt 1 lát do mất máu quá nhiều, nhưng sau đó chúng đã được hồi lại bởi Trái tim của Chúa tể địa ngục.

 

‘Thật phiền phức.’

 

Tsk. Tôi tặc lưỡi.

 

Đây là cách tốt nhất để vào hầm ngục mà ko gây ra bất kỳ nghi vấn nào. Hầm ngục này sẽ bị giám sát bởi lũ demon trong 1 khoảng thời gian. Vì vậy nên tôi cần 1 phương cách thật tự nhiên để có thể vào trong này.

 

Xin chúc mừng Ngài bình an trở về

 

Chrisley đang đợi trong tư thế quỳ 1 gối. Tôi mỉm cười và đáp.

 

“Chrisley. Công trạng của là rất lớn đấy.”

 

Khi tôi còn bận bịu bên ngoài, Chrisley đã chặn đứng cuộc tiến công của những Thiên thần bên trong hầm ngục. Và cô nàng đã thành công mỹ mãn. Trong số 1.500 sinh vật, 600~700 vẫn còn sống sót. Nhiêu đó là quá đủ để gây sức ép lên lũ demon bên ngoài. Nếu không nhờ có vậy, có lẽ đã có thêm 1 vài giao tranh nổ ra.

 

“Không…Thưa ngục chủ. Tôi đã để lọt mất 1 Thiên thần. Tôi đã xác nhận rằng hắn đã chết trước Cây khởi nguyên ở tầng 15, nhưng dù sao thì đó vẫn là lỗi của tôi

 

Chrisley đã trung thực. Và sự trung thực này chính là 1 lợi thế. Tôi phải khen thưởng Chrisley xứng đáng vì đã thành thật nói ra mà không hề có 1 chút xảo trá nào. Sau khi hoàn thành nghi lễ, Chrisley xem tôi như một người bạn đồng hành của linh hồn. Và ấy sẵn sàng thổ lộ mọi tội lỗi với tôi trước tiên.

 

Tôi lắc đầu đáp.

 

đã bỏ sót 1 kẻ địch, nhưng nó cũng chẳng có nghĩa lý gì khi mà hắn chẳng thế chạm tới tầng thượng. Hơn vậy…Tôi muốn tặng cho cô một phần thưởng. Vậy điều ước của là gì?”

 

Biểu cảm Chrisley đột nhiên trở nên nghiêm túc. Cô nàng cẩn thận cất lời.

 

“Thưa Ngục chủ. Ngài có thể tăng số lượng Dark Elf lên không?”

 

Tôi muốn rằng Chrisley sẽ hỏi xin thứ gì đó cho bản thân mình hơn, nhưng thật khó để thành hiện thực do bản tính của cô ấy.

 

Số lượng Dark Elf à.’

 

Tôi khẽ sờ cằm suy tư.

 

Số lượng của họ đúng thật đã bị giảm đi sau vài trận chiến. Giờ chỉ còn lại 30 Dark Elf sót lại. Tôi cần phải gia tăng số lượng đó để chăm sóc cho Cây khởi nguyên.

 

Ta sẽ mua 150 Dark Elf khỏe mạnh.”

 

T-tôi không cần nhiều vậy đâu.”

 

Chrisley hoảng hốt. Cô nàng nhanh chóng từ chối nó. 150 Dark Elf là món quà siêu to khổng lồ. Nhưng tôi cần phải đền bù cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của Chrisley.

 

“Hãy cứ coi đây như là phần thưởng cho tất cả mọi chuyện từ trước đến giờ. Không chỉ có những đóng góp đó, mà cũng đã đưa ra một vài khuyến nghị rất đúng đắn. Tôi sẽ trọng thưởng cho .”

 

Tôi sẽ không bao giờ thốt ra những thứ như vậy trong kiếp trước của mình. Nhưng mọi thứ giờ đã khác. Tôi nhận ra rằng có giới hạn cho những việc mà tôi có thể một mình xử lý, và tôi nên ban thưởng những phần thưởng hậu hĩnh xứng đáng.

 

“Vậy thì…”

 

Chrisley suy ngẫm trong một chút trước khi tiến cử một vài sinh vật. Cô nàng đánh giá 1 cách khách quan và nêu rõ những đóng góp của chúng. Chúng cũng sẽ được trọng thưởng. Nhờ có vậy, quá trình này không mất quá nhiều thời gian.

 

“Hãy bảo vệ cửa ra vào kỹ lưỡng và canh chừng hành tung của lũ demon. Báo cáo lại cho ta ngay nếu có bất kỳ biểu hiện lạ nào.”

 

Tôi xoay người lại và bước đi.

 

Tên Lich với Hashmal trên tay bước theo tôi.

 

*     *     *

 

“Con của ta. Ánh sáng ở khắp mọi nơi. Và con sẽ dẫn đường cho ánh sáng đó. Đừng bao giờ bị suy đồi bởi bóng tối. Nhiệm vụ của con là thanh tẩy bóng tối, và gánh vác ánh sáng.”

 

Thiên thần được sinh ra từ những quả trứng. Sau khi Hashmal phá trứng chui ra, Đức Chúa đã nói điều đó với cô.

 

Hệ thống phân cấp trung gian. Giống như những người có vị thế cao trong xã hội, 1 Quản thần gánh vác trọng trách cao cả trên vai từ khi mới chào đời. Họ rèn dũa kỹ năng không ngơi nghỉ. Thánh lực được chia sẻ cho họ, nhưng sử dụng chúng như thế nào phụ thuộc vào quyền quyết định của mỗi Thiên thần.

 

Thỉnh thoảng một vài Thiên thần khác sẽ kể một vài câu chuyện cực ngọt ngào về Trung giới. Cô ấy muốn được tận mắt chứng kiến chức nhưng hiện thực chưa bao giờ là dễ dàng.

 

Hashmal được giao cho nhiệm vụ đầy khó khăn. Hầu hết Thiên thần đều có khả năng, và hầu hết các nhiệm vụ đều liên quan tới Quỷ giới. Một nơi mà chắc chắn không thể cảm nhận được giấc mơ, hy vọng cũng như những cảm xúc ngọt ngào khác…

 

Cô ấy đã di chuyển xuyên qua cánh cổng không gian tới Quỷ giới nhiều lần trước đây. Và mỗi lần quay trở lại, cảm giác như 1 thứ gì đó quan trọng đã dần mất đi trong cô. Lũ demon là kẻ thù truyền kiếp và Quỷ giới là nơi mà cô cần phải chinh phạt.

 

Hashmal đã có những đóng góp tuyệt vời với vai trò là 1 Quản thần.

 

“Nguyên nhân dẫn đến cánh cổng đa không gian đã bị phá hủy. Nhưng sự hủy hoại khổng lồ đó lại đến từ Quỷ giới. Ngươi sẽ dẫn đầu các Thiên thần đến đó điều tra.”

 

Sau khi nhận lệnh từ Đức Chúa, Hashmal hướng đến cánh cổng không gian cùng với binh lính. Nhưng…cái gì đó đã xảy ra và mã đã thay đổi dẫn tới 1 nơi lạ lẫm. Đây không phải Quỷ giới. Nhìn không giống như ở Trung giới.

 

‘Một chiều không gian khác hoàn toàn. Nhưng nguồn ma lực khổng lồ mà ta có thể cảm thấy ở gần đây là gì vậy?’

 

Cô ấy cảm thấy cạn lời lần đầu tiên trong đời. Nơi này cho ta cảm giác vừa thoải mái lại vừa tràn ngập ô uế. Cô ấy cần phải đến gần hơn đề kiểm tra xem.

 

Lũ demon đã nhúng tay vào.’

 

Cô ấy bắt đầu quá trình phá hủy hầm ngục. Nhưng kết giới bên ngoài hầm ngục quá cứng rắn. Phá hủy nó là không hề dễ dàng dù cho đã có sự hợp sức của Quản thần cùng hàng trăm Thiên thần dưới trướng. Cô càng trở nên tò mò hơn về danh tính của nơi này.

 

Tuy nhiên, cô đã không thể phá hủy hầm ngục. Một số lượng demon cùng các sinh vật đã xuất hiện. Lũ demon đang âm mưu gì đó ở đây. Nhưng cô chẳng thể tìm ra thêm điều gì cả.

 

Linh tính mách bảo rằng sẽ không dễ dàng gì nhưng dầu vậy, Hashmal vẫn hành động. Cô giết, giết, giết và giết.

 

Qua 2 ngày trời, cô đã tiễn hàng ngàn sinh vật lên bảng đếm số. Và cô đã rơi vào tay kẻ nào đó sau khi thánh lực cạn kiệt…những đôi cánh đã không còn.

 

“Ah!”

 

Cô nhảy dựng lên. Mồ hôi tuôn như mưa.

 

Ác mộng?

 

Cô chạm vào lưng mình.

 

‘Không có gì cả!’

 

Những đôi cánh…không!

 

Chẳng phải là mơ, mà lại là hiện thực phũ phàng.

 

Những đôi cánh chính là nguồn gốc của thánh lực, nên việc mất đi chúng đồng nghĩa với việc sẽ mất đến hàng thập kỷ để phục hồi. Vết thương do kiếm đâm rất gọn gàng và ai đó đã chăm sóc cho chúng.

 

Cô không thể dễ dàng sắp xếp lại suy nghĩ của mình. Việc cô mất nhận thức do cơn shock từ việc mất đi những đôi cánh là điều hiển nhiên. Nhưng việc cô có thể sống sót trong vòng vây của lũ demon cùng hằng hà sa số sinh vật thật là hư cmn cấu. Một khi thể xác đã mất đi, linh hồn cô sẽ tiến vào vòng luân hồi.

 

Nơi này là?

 

Cô lau đi những giọt mồ hôi và nhìn xung quanh.

 

Một cái giường mềm mịn. Một làn gió mới. Một nơi kỳ lạ trông cứ như đường hầm dưới lòng đất.

 

Một gã đàn ông đang ngồi thoải mái trên 1 chiếc ghế gỗ và đọc sách…

 

Gã gập cuốn sách lại và cười lãnh đạm.

 

“Chúng ta giờ đây có nên coi nhau là người quen không nhỉ? Dù sao thì, thật vui khi có thể gặp lại cô.”

 

Team trans: Đéo cần tên

Trans: Noob

Editor: Ma cô

DH - Chương 87: Hashmal (phần 1)

Tuesday, September 1, 2020 3 nhận xét

 Chương 87: Hashmal (phần 1)

 

“Chủ nhân là đồ ngốc! Chủ nhân là đồ tồi! Hiing…”

 

Tầng 15 Hầm ngục.

 

Yihi vừa ngồi vừa mếu máo khóc.

 

Sau khi bị tước hết mọi quyền hạn, Yihi chỉ được phép ở tại 1 nơi cố định. Quyền năng của cô ấy được dùng để chăm sóc cho Cây khởi nguyên. Yihi đang gào khóc tại nơi này. Cô chỉ muốn được trở về với khu vườn mà mình đã tạo ra cùng với đàn ong. Nhưng với tình thế hiện tại thì cô ấy còn chẳng dám nhút nhích 1 ly nữa.

 

Lũ ong… không thể chết được. Yihi đã chăm sóc chúng thật cẩn thận suốt bấy lâu nay. Hãy cho chúng 1 ít đồ ăn. Đó chẳng phải chuyện khó khăn lắm đâu.”

 

Yihi quỳ gối và cầu nguyện với đôi tay đan chặt vào nhau.

 

Hãy giúp cho lũ ong được sống sót! Cô thành tâm cầu nguyện bằng tất cả con tim, nhưng cô đã làm Ngục chủ khó chịu. Và cô ấy còn ghét điều đó hơn cả cái chết của đàn ong. Vì vậy mà Yihi đã không hề dịch chuyển dù chỉ 1 bước trong suốt “hình phạt” của mình.

 

Sau tất cả thì, tất cả những gì Yihi có thể làm là cầu nguyện.

 

“Cây-nim. Cây khởi nguyên. Làm ơn hãy chăm sóc đàn ong của Yihi!”

 

Cô mở mắt ra và nhìn về phía Cây khởi nguyên. Thật khổng lồ. Mầm cây giờ ngày nào giờ đã cao 5m.

 

Đây là lần đầu tiên Yihi được chiêm ngưỡng 1 thứ vô cùng quý hiếm như Cây khởi nguyên. Tuy nhiên, sức sống bên trong nó nhiều hơn gấp nhiều lần những gì cô ấy có thể tưởng tượng.

 

‘Cái cây này có thể dễ dàng thực hiện điều ước của Yihi.’

 

Thực tế thì, cô biết rằng mình chỉ đang cố níu kéo trong vô vọng mà thôi.

 

“Nhân tiện đây, Cây-nim đã ăn gì mà có thể trở nên to lớn đến vậy?”

 

Yihi chớp mắt và hỏi.

 

Yihi đã chứng kiến Cây khởi nguyên phát triển đến gấp đôi kích thước cũ chỉ tronng vỏn vẹn có 1 ngày. Cô ca tụng sự tăng trưởng đáng sợ này. Và dĩ nhiên chẳng có câu trả lời nào cho câu hỏi này.

 

Yihi phồng má lên giận dỗi. Và cô lại một lần nữa nhắm mắt lại để cầu nguyện.

 

Cheolbudok!

 

Đúng lúc đó, 1 âm thanh như có gì vừa rơi xuống vang lên. Yihi đã bị tước đoạt mọi quyền hạn lên Lõi hầm ngục nên cô ấy không thể biết được nếu có ai đó đã đột nhập vào. Yihi xoay người lại và nhìn về hướng phát ra âm thanh.

 

“Eh…chân long giáng thế? Một Thiên thần á?”

 

Một Thiên thần với một bên cánh bị cắt cụt đang sml. Cơ thể của hắn tàn tạ đến mức khiến Yihi phải cau mày.

 

“Một Thiên thần không nên có mặt ở đây…”

 

Sự xuất hiện đầy tai hại này khiến Yihi không khỏi phải xoa nhẹ 2 bên thái dương.

 

Yihi đang tạm thời bị tước đoạt mọi quyền hành nên cô không biết rằng cuộc tấn công của những Thiên thần đã bắt đầu. Thông tin về “kẻ địch tiến công” chưa bao giờ đến được tai cô. Cô không hề có bất cứ tự do nào để hành động. Yihi chỉ có thể di chuyển giữa nơi đây và tầng thượng mà thôi. Vì vậy mà cô ấy không biết gì về tình hình bây giờ cả.

 

Một Thiên thần đột nhiên xuất hiện ở đây, ngay tầng 15 nên cô không tránh khỏi hoảng loạn. Định nghĩa về thiện và ác của các Fairy là rất mơ hồ. Tốt và xấu chỉ cách nhau khoảng cách bằng 1 sợi tóc mà thôi. Thiên thần, Ác Quỷ, hay Nhân loại đều như nhau đối với fairy. Dĩ nhiên, họ ý thức được rằng mình ở dưới trướng các Demon. Nên thật khó để suy nghĩ.

 

‘Tại sao 1 Thiên thần lại xuất hiện ở đây?’

 

Thông thường thì trí thông minh sẽ giúp họ nhận ra ngay Thiên thần là “kẻ thù”. Nhưng Yihi lại có những suy nghĩ hoàn toàn khác.

 

“Ah! Cây-nim đã gửi hắn đến cho mình!”

 

Yihi ngoái nhìn lại Cây khởi nguyên. Yihi tin chắc rằng đây chính là câu trả lời cho lời cầu nguyện hãy cứu giúp đàn ong của cô ấy.

 

“Nhưng Cây khởi nguyên-nim à. Yihi nghĩ rằng tình trạng của Thiên thần kia có vẻ không được khả quan lắm đâu. Hắn thực sự có thể chăm sóc đàn ong được chứ?”

 

Tên Thiên thần đang ở trong tình trạng cực kỳ nguy kịch. Chỉ còn cách cửa tử nữa bước chân nữa thôi. Không đời nào hắn có thể chăm sóc thứ gì cả.

 

Yihi đặt hai tay hai bên thái dương và do dự ‘Umm~.’

 

“Giờ đây Yihi thậm chí chẳng thể mua được 1 lọ thuốc. Chủ nhân đã tước bỏ mọi quyền của Yihi. Mình chẳng thể làm gì để chữa trị cho Thiên thần cả~.”

 

Cô thở dài thương hại.

 

Yihi nhìn xung quanh xem có còn Thiên thần nào lảng vảng gần đó không. Đúng lúc đó, đôi mắt Thiên thần lóe lên.

 

“Khởi nguyên…triệu hồi…heok!”

 

“Aish, hết cả hồn.”

 

Yihi hoàn toàn bất ngờ và vội vàng bước lùi 1 bước.

 

“WTF? Nếu ngươi còn sống thì phải nói chứ. Ngươi muốn hù Yihi hay gì?”

 

Dù cho Thiên thần đang bị trọng thương, Yihi vẫn nói 1 cách đầy mỉa mai. Và cho dù cô có tin hay không, Thiên thần vẫn tiếp tục cố gắng nói cho tới giây phút cuối cùng.

 

Dịch chuyểnkhổng lồ…heok! Nguyên nhân và hủy diệt…quyết định…được phái tới Quỷ giới…kẻ nào đó can thiệp…mã thay đổi…nguồn gốc triệu hồi là đây…làm ơn…!”

 

“Hắn nói xàm gì vậy?”

 

Yihi chớp mắt.

 

Cô ấy không thể nào biết được tên Thiên thần ấy đang huyên thuyên về điều gì. Nguồn gốc của đợt triệu hồi.

 

Các Fairy rất đơn giản. Họ không cố tình tỏ ra xấc xược. Nhưng tên Thiên thần lìa trần ngay sau khi nói ra những từ khó hiểu đó.

 

Yihi nhìn chằm chằm Cây khởi nguyên và đưa ra lời nhận xét trung thực.

 

“Cây-nim. Cây khởi nguyên. Tôi nghĩ rằng người đã gởi cho tôi 1 tên Thiên thần thật điên rồ.”

 

*     *     *

 

Đó là vào buổi tối.

 

Cuộc chiến tiêu hao đầy nhàm chán kết thúc mở đầu cho trận chiến tổng lực đẫm máu. Mùi tử thi cháy lấp đầy ngọn núi. Sự phá hủy của địa hình xung quanh đã lên tới mức hư cấu, kéo dài tới hàng km.

 

Và…hôm nay, những demon đang dần dần tiêu diệt hết Thiên thần. Đã có 1 số lượng lớn sinh vật cao cấp được tung ra.

 

“Chúng ta sẽ lùi lại. Hãy cẩn thận để không bị kéo vào trận đánh.”

 

Tôi biết trận chiến này sẽ rất dài. Lee Ji-hye hỏi tôi.

 

“Đã tối rồi nên chúng ta sẽ giúp 1 tay chứ?”

 

Cô ấy đã nhận ra vào ngày hôm qua các Thiên thần sẽ trở nên yếu hơn vào buổi tối. Đây là khoảnh khắc mà các Thiên thần cần sự trợ giúp hơn hết thảy.

 

Nhưng quyết định của tôi vô cùng chắc chắn.

 

“Chúng ta không ở trong trạng thái có thể giúp họ được.”

 

Mặc dù đã cho họ niềm tin và sức mạnh, những Dị năng giả đều đã tới giới hạn của mình. Họ đã ở trong trạng thái căng thẳng tột cùng trong suốt 2 ngày. Họ đã bị ép phải chiến đấu liên tục 2 ngày nay, nên những mệt mỏi tích lũy không chóng thì chày sẽ bùng nổ.

 

Lee Ji-hye cũng biết sự thật này. cắn mạnh làn môi khô ráp và lùi lại.

 

Chỉ còn hơn 100 người còn sót lại. Và họ bắt đầu cuộc thoát hiểm từ trung tâm chiến trường. Các Demon cùng những sinh vật của chúng chẳng buồn quan tâm đến Dị năng giả. Chúng đang còn mải mê tập trung vào Hashmal.

 

Tôi rút lui và chờ đợi.

 

Những Demon đang dần yếu đi. Hashmal đang dần kiệt lực! Chúng đã chiến đấu được vài giờ rồi. Đâu đó những tiếng thét tìm đường sống vang lên…Trong khi đó, tôi kết nối tinh thần tới M1 và M2 và đưa ra hiệu lệnh.

 

‘M1, M2. Cuồng loạn.’

 

Một kỹ năng tăng sức mạnh thể chất một cách vượt trội và đổi lại bằng chính tuổi thọ của chúng. Cuồng loạn (U)!

 

Ánh sáng đỏ rực cháy lên từ cặp mắt của M1 và M2.

 

Tôi biết điểm yếu của Hashmal. Đó chính là bản tính bướng bỉnh của cô ta. Thiện 1 bên và ác 1 bên, rạch ròi.

 

Bản tính này được thể hiện trong kiếp trước của tôi. Và điều đó có nghĩa là cô ta sẽ không ngừng chiến đấu với demon, cho dù cái giá phải trả là mạng sống của mình. Nếu tính cách cô ta không như vậy thì có lẽ trận chiến với Demon sẽ kéo dài thêm tận 2 năm. Điều này có nghĩa là…cô ta quên hết tất cả mọi thứ, ngoại trừ 2 chữ ‘kẻ thù.’

 

Tôi đã nảy ra sáng kiến rằng M1 và M2 sẽ chỉ canh gác ngay bên ngoài hầm ngục. Sau khi Hashmal và các Thiên thần dừng tấn công vào, M1 và M2 đã không còn di chuyển. Liệu Hashmal có thể phản ứng kịp nếu những hiện diện như vậy bất ngờ lao lên KS?

 

“Đã rớt xuống rồi! Bắt lấy ả!”

 

“Lũ Thiên thần trở nên mệt mỏi về đêm và ta sẽ lấy đầu cô ta.”

 

Hashmal bị rơi xuống 1 chút. Thánh quang từ đôi cánh đang không ngừng suy giảm. Cô ta không còn có thể dễ dàng bay lượn trên bầu trời. Cô ta cố gắng chống cự nhưng chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.

 

Lũ demon trưng ra nụ cười đầy phấn khích. 5.000.000pt. Nó sẽ khiến chúng trở nên ưu việt hơn những kẻ khác. Nếu chúng giết được Thiên thần thì tên Demon sẽ tái sinh trở thành 1 cường giả trong phe phái của mình.

 

Dù vậy, cũng chẳng dễ dàng gì. Hashmal là một Quản thần và định nghĩa về ‘kiệt sức’ của cô ta khác những Thiên thần thông thường. Cô ta bay rất thấp và đưa ra nỗ lực cuối cùng của mình chống lại demon và các sinh vật.

 

“Con điếm chết tiệt…!”

 

Lũ demon tặc lưỡi trước sự bền bỉ của cô ta. Cô ta vẩn chưa hoàn toàn sụp đổ. Hashmal biết tình thế sẽ rất nguy kịch nếu bị rơi xuống mặt đất. Có đủ loại sinh vật đang nhăm nhe chực chờ bên dưới.

 

Nhưng, chỉ có 1 nơi mà thôi. Một nơi chật hẹp tách xa khỏi lũ sinh vật. Chính là vị trí của những Dị năng giả.

 

Ánh mắt Hashmal xung đột dữ dội khi cô tả cố gắng đưa ra quyết định.

 

Và nguyên do chính là tôi.

 

‘Chủ nhân của Lôi thần. Có lẽ tôi là demon.’

 

Có lẽ cô ta đã chú ý tới. Chẳng có lý do gì để cô ta giúp những Dị năng giả loài người. Cô ta đã có thể cho họ lời chúc phúc hoặc phục hồi. Nhưng cô ta đã không làm vậy nên chỉ còn lại 1 con đường mà thôi.

 

‘Nào, đến đây, đến chào ta trước khi lên bảng đếm số nào.’

 

Giờ đây Hashmal đang đứng trước ngưỡng cửa số phận.

 

Sáu cánh. Chúng chứa một lượng thánh lực khổng lồ giúp cô ta bay lượn. Nếu Hashmal dự trữ lượng sức mạnh đó thì cô ta thậm chí sẽ có thể hạ gục thêm nhiều kẻ địch hơn nữa. Nhưng cô ta không thể nào đặt chân xuống đất nếu tôi là demon.

 

Thật bối rối. Một demon sử dụng những đòn tấn công bằng sấm đang đội lốt con người để giúp chúng. Thật hư cmn cấu.

 

Hashmal không thể nào xác định được tôi là ai. Hashmal đã ở trên không khi cô ta lần đầu tiên nhận ra sự hiện diện tôi.

 

Nhưng cô ta vẫn còn chưa nhận ra…

 

Hashmal di chuyển về phía này và tôi lặng lẽ mỉm cười.

 

“Đội trưởng. Vị Thiên thần kia đang đến đây sao?”

 

Yoo Eun-hye run rẩy và làm ầm lên. Edward đang dính như sam sau lưng cô ấy cũng vô cùng ngạc nhiên. Không, phải là toàn bộ Dị năng giả còn sống sót.

 

“Ah!”

 

Hashmal đã gần đặt chân tới mặt đất rồi thì bị bỗng đánh trúng bởi 1 quả cầu lửa khổng lồ. Yoo Eun-hye thở dài đầy cảm thông.

 

Một đòn đánh bất ngờ. Hashmal lảo đảo rồi rớt xuống.

 

Tôi nhảy lên không trung và bắt lấy Hashmal.

 

1 giây là 1 khoảng thời gian cực ngắn. Đôi mắt vàng tươi của Hashmal quay sang nhìn vào tối. Ánh mắt ấy như đang dò hỏi ‘Ngươi là bạn hay thù’ nhưng tôi chỉ đáp lại bằng 1 nụ cười nhạt. Và ánh mắt cứng nhắc của Hashmal thả lỏng đi một chút.

 

“Đội trưởng!” Cẩn thận!”

 

Đúng vào khoảnh khắc đó. Yoo Eun-hye hét lên.

 

Chwack!

 

Chwaruruk!

 

M1 và M2 đang giẫm đạp xuyên qua đống sinh vật và băng băng tiến tới. Khi tôi mua chúng tại Quỷ giới đấu giá hội, Chúng chỉ là 2 cái hộp sắt vuông. Lũ Demon không hề biết tới sự tồn tại của sinh vật này. Sức mạnh thể chất của chúng có thể sánh ngang với các sinh vật thượng đẳng. Không sinh vật nào ở đây có thể là đối thủ của chúng sau khi đã kích hoạt ‘Cuồng loạn

 

Hashmal cũng cạn cmn lời. M1 và M2 đã đứng ở tường ngoài hầm ngục như tượng nên ko ai có thể ngờ được chúng lại có thể xuất hiện ở đây. Sự bối rối lại xuất hiện ngay khoảnh khắc tồi tệ nhất.

 

Hai con golem trang bị áo giáp bạc giơ cao thanh kiếm.

 

‘Đâm.’

 

Puok!

 

“Ah…!”

 

Hashmal đã ngắc ngoải. Tôi cũng đã bị đâm. Bụng tôi nhuộm đầy máu tươi nhưng tôi chẳng quan tâm lắm.

 

‘Chém’

 

Tiếp theo đó…M1 và M2 chém đứt những đôi cánh của Hashmal. Đôi cánh của Thiên thần là nguồn gốc sức mạnh của chúng. Hashmal là một Quản thần và sức mạnh của cô ta rất khác biệt. Đôi cánh của cô ta có khả năng chịu được mọi loại tấn công.

 

Nhưng trước những đòn tấn công như vũ bão của M1 và M2, 6 chiếc cánh ngay lập tức bị cắt đứt.

 

“Aaack!”

 

Team trans: Đéo cần tên

Trans: Noob

Editor: Ma cô

 
Nhóm Dịch: Đéo Cần Tên © 2011 | Designed by Bingo Cash, in collaboration with Modern Warfare 3, VPS Hosting and Compare Web Hosting