Tập 50, chương 4: Vì vùng biển
xinh đẹp. (Phần 1)
Khi không khí của bữa tiệc đủ sôi nổi, Weed vẫy
tay ra hiệu cho Yellowy và cá sấu sông Nile tới gần.
“Moooo....”
“Tôi
buồn ngủ quá. Tôi có thể nghỉ trọn vẹn trong một ngày thế này không?”
Các tượng sống phàn nàn.
“Cho
phép tôi được giới thiệu, cả hai bức tượng sống này là do tôi tạo ra.”
Geihar ngước đầu lên ngạc nhiên.
“Tượng?
Ý cậu chúng là...?”
“Vâng.
Tôi đã ban sự sống cho chúng.”
“Ban sự
sống? Nhưng đó là tuyệt chiêu của riêng ta. Thế quái nào cậu lại biết kĩ năng
đó?”
Weed dùng tay vuốt thẳng những nếp nhăn trên bộ
quần áo tân thủ Adventurer của mình. Đây là hành động mà cậu đã lên kế hoạch
trước để làm cú chót nhằm chiếm được cảm tình của hoàng đế, và để vắt kiệt ông ấy
đến giọt Mana cuối cùng.
“Tôi
nghĩ đã đến lúc giới thiệu bản thân một cách tử tế, thưa thầy.”
“Thầy?
Ý cậu là gì?”
“Thưa
Hoàng đế Geihar von Arpen, tôi là học trò của thầy đến từ tương lai, người tình
cờ có được tấm da dê thầy để lại và do đó đã chọn trở thành một Sculptor.”
Hàm Geihar như rớt xuống vì ngạc nhiên. Weed bắt
đầu kể cho ông câu chuyện cũ.
Con đường trở thành Sculptor của cậu bắt đầu từ
một nơi gọi là Lair of Livart. Xem xét tất cả mọi thứ, có thể nói rằng Hoàng đế
Geihar thực sự là người thầy thông thái của Weed.
“Thật
đáng nguyền rủa... Vậy cậu trở thành Sculptor sau khi đọc lá thư của ta?”
“Đúng
vậy, đó là một tác phẩm nghệ thuật chuyên nghiệp đã thu hút sự thích thú của
tôi ngay khi nhìn thấy.”
Để chứng minh, Weed lấy ra mảnh da dê luôn giữ
bên mình. Cậu chẳng bao giờ ném thứ gì cả, cho dù nó chỉ là một item cũ rích tạp
nham. Về lá thư này, cậu đã vứt nó trong xó tối nào đấy ở Black Castle trước
khi tìm và mang nó theo trong chuyến phiêu lưu này.





